Marketing bình dân: me Trương Muội

Nếu là một dân Sài thành chính tông, hoặc là một anh giai chị gái đã lê mông mốc khắp đất này, chắc hiếm khi chưa nghe nói tới món me Trương Muội dzách lầu tại chợ An Đông (nhắc tới là thèm :P~ ).

Dịp vừa rồi đi cùng với cô bạn ra mua vài kg về làm quà Tết, mà bị người ta chen đông quá nên đứng, ngồi (xổm) và lê la được chút thời gian ngó nghiêng và nghĩ vẩn vơ.

Cái nhìn ra đầu tiên, có lẽ là ngày tàn sắp tới của các sạp hàng chung quanh Trương Muội😐 Khu vực bánh mứt, đồ khô ở đây đông, đông khiếp lắm, nhưng cũng chỉ quây quanh bên hàng Trương Muội, các hàng khác ế chỏng chơ.

Bản thân mình thấy những người chủ hàng Trương Muội rất có tài kinh doanh. Bên cạnh mặt hàng “đinh” là mứt me các loại, Trương Muội khéo léo đưa vào các mặt hàng khác như: khô bò, bánh mứt các loại, cá khô, rạm rim, mực rim … người ta tới mua me, người không có nhu cầu mua món khác cũng tò mò mà thử, người có muốn mua cũng ngại mà đi hàng khác, trong khi sản phẩm các hàng kia không có tiếng tăm đặc biệt, thế thì …

me sâý xí muội Trương Muội

Binh pháp có chiêu: “đồ dũng tướng phá sĩ khí địch; họa anh hùng thu nhân, tài, lực”. Tức là cố ý tạo dựng hình ảnh người hùng bên mình thật vĩ đại, phía địch thì bị tiêu hao sĩ khí, ta thì thu về người tài, tiền bạc, vật lực; chứ binh lực và các điều kiện khác chưa chắc bằng địch. Dùng món me bí truyền để lấn át các hàng khác, khiến họ khó cạnh tranh nổi. Phát đại danh tiếng của món me này mà thu hút khách hàng và tiền bạc về. Một món me mà khiến các món khác cũng hưởng lợi bởi tiếng thơm, nể thiệt!

Mà danh tiếng me Trương Muội từ đâu?

Ngon! Lạ miệng! Chắc chắn rồi.

Và còn vì được ăn “thử” khá thoải mái nữa chứ🙂

Người tới đây, đa phần đều vì me, nhưng những người không biết, đi qua đây rồi khó mà không biết được. Người bán hàng liên tục mời người xem hàng ăn thử các món me. Mời rất thật, rất nhiệt tình, chứ hổng phải dí dí cái dĩa ra mặt lạnh như tiền đâu nhé🙂 Khách ăn thử xong, còn đứng lại thế nào cũng được mời ăn tiếp các món khác. Không chỉ biết lấy lòng khách hàng hết mực, Trương Muội một lần nữa cho người ta thấy họ rất hiểu thế mạnh của mình, và cũng rất biết cách khai thác nó. Không mời món gì trước, mà nhất mực phải là me làm đầu câu chuyện!

Còn nói về chất lượng sản phẩm, mình thấy ấn tượng với 2 điểm:

Một là chất lượng tốt và rất đồng đều ở tất cả các mặt hàng. Không chỉ me ngon, mà các món khác mình được thử cũng rất ngon. Có lẽ Trương Muội cho rằng me đối với các mặt hàng khác chỉ là công cụ hỗ trợ kéo khách, còn để khách hàng hài lòng, tiền về đều thì chất lượng phải bảo đảm, cả “tướng Me” lẫn lính lác.

Hai là chất lượng vô cùng ổn định. Vừa rồi có một người bạn qua chơi ăn me, cho rằng me Trương Muội bây giờ so với lúc nhỏ hắn ăn không suy suyển chút nào. Cái này mình thấy rất tuyệt! Các hàng ăn uống ở Việt Nam, mình thấy hầu hết đều khó giữ được độ ngon quá 5 năm. Nhớ lại lúc trước, má mình mua về mấy bịch chè mè đen, bảo là hồi xưa lúc má còn đi học ông gốc Hoa này bán chè mè đen rất ngon mà đã nghỉ lâu rồi, bây giờ bán lại. Má mình ăn và tấm tắc khen ngon!

Cách định giá của Trương Muội cũng rất “khéo”. “Mua nhiều có được giảm không cô?” – “Me thì không giảm đâu, nhưng các món khác đều giảm nếu như mình mua nhiều” => tăng tối đa lợi nhuận bằng thương hiệu.

Xem ra, Marketing đâu phải là thứ gì đó cao xa không tưởng đâu nhỉ?

Hoài Văn

Tp.HCM, ngày 06 tháng 01 năm 2012

10 thoughts on “Marketing bình dân: me Trương Muội

  1. nè bạn mình cũng là người khách lâu năm của trươgn muội, nuế mình nói ra sự thật ko biết bạn có còn giám ăn không, trương muội rất xảo nguyệt bạn ah, hàng chỉ nhập hàng trôi nổi đa số trung quốc, về thay nhản mác thành trương muội, bạn có thể khi rãnh quá theo số địa chỉ
    407/14a, lê quang sung, f.9, q6 là số nhà riêng của trương muội nơi chứa hàng và làm mình bảo đảm không giấy phép an toàn thực phẩm, và các công đoạn làm bằng tay,không dùng bao tay nữa,

    rất nhiều người tố cáo sạp này, vì lợi nhuận mà không nghĩ đến an toàn cho người tiêu dùng, me của bạn ăn bạn có nghĩ đã vệ sinh chưa, có xuất xứ sản xuất của bộ y tế chưa khi ra một số lượng cho rất nhiều khách hàng, có rất nhiều hóa chất bảo dưỡng , bạn ko tin có thể để rất lâu ko hư, ăn vô ko ệnh đâu lâu năm rùi sẽ biết.

    mình nghĩ khách hàng tiêu dùng nên biết rõ nguồn gốc xuất sứ , quan trong nhất là sự cho phép của bộ y tế, vì đã qua khấu kiểm tra cúng cấp phep.

  2. Xin lỗi nha, bạn biết gì mà nói…để tạo được thương hiệu…bạn thử làm như người ta coi….me TM..bán từ năm 1999 cho tới nay…có ai bị bệnh hay chết chưa??….toàn là vu khống, bịa đặt vô căn cứ…với lại, ban quản lý chợ, bộ y tế luôn kiểm tra giấy tờ một cách nghiêm ngặt..nếu có thực phẩm, hàng hoá không an toàn (hay xuất xứ Trung Quốc)…tù chứ chẳng phải chơi…làm ơn lần sau, trước khi nói hãy suy nghĩ kỷ…thân…!!!

  3. Xin lỗi nha, để tạo được thương hiệu, bạn thử làm như người ta coi…me Trương Muội bán từ năm 1999, có ai bị bệnh hay chết chưa…toàn là vu khống, bịa đặt vô căn cứ…với lại, ban quản lý chợ, bộ y tế kiểm tra rất nghiêm ngặt, nếu thực phẩm không an toàn (hay xuất xứ Trung Quốc) thì tù chứ chẳng phải chơi….lần sau trước khi nói, hãy suy nghĩ thật kỹ nhé….Thân!!!…

    • ý của bạn thì mình ko đồng tình lắm. Me Trương Muội uy tín cả chục năm, nhưng cũng ko đảm bảo 100% họ giữ cái tín đó mãi mãi. Thực phẩm ko an toàn cũng chưa tới mức có thể làm người ta bệnh hay tử vong ngay được, mà có thể để lại dư tồn một thời gian dài mới có biểu hiện, lúc đó thì đố mà truy ra nguồn gốc các chất độc dư tồn đó ở đâu mà ra. Còn BQL chợ, Bộ Y Tế … cho mình xin lỗi chứ mấy ổng mà làm việc tốt thì thị trường thực phẩm đâu có bát nháo như bây giờ?!

      Dù sao đi nữa, mình vẫn thích ăn me Trương Muội. Mình tin vào hương vị và cảm nhận trong sản phẩm của họ🙂

  4. Mình nghĩ có người muốn cạnh tranh nên mới nói vậy thôi,bạn nghĩ xem các sạp khác cũng có giấy chứng nhận y tế đâu.Mình cũng hay thường xuyên ra chợ,có lần tận mắt mình thấy các sạp khác họ bán đồ TQ chắn trợn,họ khui cái bịt đồ toàn chữ TQ xong rùi để lên mặt hàng của mình ôi thật khinh khủng.Nên theo mình nghĩ tất cả các sạp đều là đồ TQ không rõ nguồn gốc cũng chẳng đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm.Mình nghĩ có người thấy người ta bán đắt quá nên mới nói vậy chứ mấy sạp khác bán đồ cũng chẳng ra gì.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s